Chuông điện thoại đổ dồn

Chuông điện thoại đổ dồn. Hắn cuống lên bấm vào biểu tượng ống nghe màu xanh.

– Anh Sương… anh Sương… nghe rõ không… Kahlil Tan bị tóm rồi… Chiều nay…

Hắn không nghe thấy gì cả. Chỉ còn những tiếng nói vang lên từ trong đầu hắn. “Mày giỏi lắm mà. Mày là kẻ bất khả chiến bại. Mày đã từng giết nhiều người. Nhưng không ai giết được mày. Không ai giết được mày. Không ai treo cổ được mày lên giá.” Tiếng cười trong đầu hắn sằng sặc như thằng Bàn chải đánh răng điện hề tâm thần trong một siêu phẩm điện ảnh của Mỹ. Tiếng đập cánh phành phạch. Tiếng gào rú man dại. Mụ Ráy đã giải thích khi lần đầu tiên hắn nghe thấy tiếng kêu quái dị ấy “Kẻ nào nhìn thấy chim Chết, kẻ đó sẽ phải chứng kiến những cái chết tàn khốc nhất”. Hắn đưa bàn tay máu vuốt mồ hôi đang vã ra trên mặt. Gặp hơi ẩm ướt, máu khô tan chảy và nồng lên đến lợm giọng.

Hắn muốn biến đi khỏi chốn đầy hồn ma bóng quế này. Hắn muốn có bàn tay của Nữ Oa để tung những viên đá khổng lồ chẹn ngang đường vào và giam cầm vĩnh viễn nơi này vào cõi hư vô. Sẽ không còn ai nghe nhắc đến tên, không còn ai nhìn thấy những gì đang lẩn quẩn trong lòng nó, và nó sẽ không thể thò bàn tay ma quỷ đi bất cứ đâu. Nhưng vào giây phút cuối cùng, đường về của hắn đã bị chẹn lại. Hắn cần phải bình tĩnh. Hắn cần một đầu óc minh mẫn để hành động. Hắn sẽ chiến thắng, như tất cả những lần trước. Sẽ khiến mọi hiểm nguy phải chìm trong bóng tối.