Đặc sắc trong truyện ngắn của Thanh Hương (P6)

Ngoài những truyện thuộc mạch chính (về phụ nữ), Thanh Hương còn luu ý phản ánh những biểu hiện, những đổi du học nhật bản hay hàn quốc thay có ý nghĩa trong nếp nghĩ, lối sống của một số nam giới, sao cho phù hợp với yêu cầu của đạo đức mới, như Anh Tô trưởng Canh, Một đêm của ông Đống, Rùng cây, Biển. Nhìn chung, qua tác phẩm của mình, Thanh Hương đã biểu lộ lòng yêu tha thiết những con người mới, những việc làm, nhất là tư tưòng, tình cảm mỏi, đặc biệt của giỏi nữ trong cần thuê dịch vụ kế toán quá trình đi lên của cuộc sống.

Đồng thời, chị phê phán những mặt còn non yếu, lầm lạc của chị em

Chị không dùng lại ở những biểu hiện bên ngoài mà đi sâu tìm hiểu, khám phá những khía cạnh tinh vi, phức tạp trong tâm lý nhân vật. Dưồng như chị bộc lộ khuynh huống muốn đi sâu vào nội tâm nhân vật hơn là đòi sống làm ăn thưòng xuat khau lao dong nhat ban hai phong ngày của' họ. Về khía cạnh này, truyện của chị gần gũi vói nhiều truyện ngắn của Vũ Thị Thường. Có điều, thành công nổi bật của Vũ Thị »Thường là ỏ góc độ miêu tả người phụ nữ nồng thôn, còn phần trội hon của Thanh Hương lại nghiêng về phụ nữ thành phố.

Tất nhiên, chị cũng có một số truyện hay về phụ nữ nông thôn, nhưng cho đến nay, chưa tháy cây bút truyện ngắn nào viết về phụ nữ thành phổ nhuần nhị và đặc sắc như chị. Mặt khác, nếu như truyện của Vũ Thị Thường giàu tính truyền thống, tính dân tộc thì truyện của Thanh Hương lại giầu tính hiện đại, rỗ nhất là những truyện chị viết trong những năm gần đây. Trên những trang sách ấy, người đọc thấy hiện lên những phụ nữ Việt Nam, mỗi nguời một vẻ, không chỉ có tâm hồn trong sáng, tấm lòng nhân hậu thủy chung, có sự đảm đang tháo vát, mà còn có ý thức vươn lên không ngừng về mọi mật, đé đạt tới tầm cao của thòi đại.

Đồng thời, với tứ cách một người bạn gái, chị cũng tâm tình nhác nhủ, tháo gõ giúp một số chị em chưa thoát khỏi tu tưởng, nếp sống cũ, nhất là những người còn mang nặng chất phong kiến, những kẻ nhẹ dạ, cả tin nên chịu nhiều thiệt thòi hoặc trỏ thành tàn nhẫn, tội lỗi một cách vô ý thức. Đề tài chủ yếu của chị là đòi sống người phụ nữ, rút từ những kỷ niệm thòi kháng chiến chổng Pháp và thực tiễn sau Hòa bình (1954). Chị chỉ khai thác những gì thực sụ xúc động nên truyện thưòng sâu sác, nhuần nhị, không thấv có sự đon điệu hoặc giả tạo.