Tương phản ngay trong các nhân vật

Đến con sói ômô, ta cũng có thề gọi nó là một nhân vật. Nó không phâi chỉ là một con sói khôn mà có trái tim « người » hẳn hoi. Uyêcxuyx rõ ràng hiếu được điều ấy nên mới đặt tên cho nó là ồmôi (Omô có nghĩa là Dich vu ke khai thue hang thang « người »). Ai có thế ouên được hình ẳnh nó ở cuối tác phằm, đứng cạnh mép thuyền, sủa trong bóng tối, mắt nhìn xuống biền khơi ! Tính chất phi thường của các nhân vật còn được khắc họa bằng nghệ thuật tương phản. Tương phản ngay trong một nhân vật hay tương phân giữa nhân vật này với nhân vật khác.

Tương phản ngay trong các nhân vật

Người ta thường nói « trông mặt mà bắt hình dong», «người ngợm làm sao ruột gan làm vậy ». ở một số dich vu quyet toan thue doanh nghiep nhân vật, Victo Huygô rõ ràng có cách nhìn nghệ thuật mới mê. Giống như Cađimôđô trong Nhà thờ Đức Bà Pari, mặt mũi Guynplen khủng khiếp bao nhiêu thì tâm hồn anh trong sáng bấy nhiêu. Nhưng diện mạo anh càng ghê rợn càng làm nồi bật tâm hồn cao đẹp phi thường, và ngược lại, bộ mặt anh đã xấu xí rồi ta càng thấy nó xấu xí hơn đến dịch vụ kê khai thuế mức phi lý, khi ta biết anh là người thế nào. Nữ công tước Giôdian được nhà văn ban cho một nhan sắc mê hồn chính là đề tô cho đậm thêm, đen thêm ruột gan của một con yêu tinh.

Cũng tương tự như vậy, cái «mặt nạ » Guynplen được sắp xếp bên cạnh nhan sắc Giô- dian, thằng hề gánh hát rong bên cạnh vị Nữ công tước, nghèo hèn cực độ bên cạnh giàu sang tột đỉnh. Tính chất cực đoan và tương phản của các mặt vừa đối lập, vừa hỗ trợ cho nhau thề hiện cả ở trong văn phong của nhà văn và có mặt hà® như ỗ’ từng trang. Chỉ cần lướt qua tiêu đề một vài chương của Ngicời cười: « Căm ghét cũng mãnh liệt như yêu quý », « Màu xanh trong màu đen », « Trong thù ghét, đối lập lại hóa đồng tâm».

Tương nhớ hóa ra quên», «Mù lòa dạy bài sáng suốt»… Và đây là đôi mắt mù của Đêa : «Bồi mắt… đối vói cô thì tắt nhưng đối với người khác thì lại long lanh… Cô ban phát ánh sáng mà bẳn thân lại không có ánh sáng. Bôi mắt đã biến mất ấy luôn luôn chói ngời. Cô bé tù nhân của bóng tối kia làm bừng sáng cái nơi tăm tối cô sống. Từ tận cùng oõi u minh nan trị của cô, từ sau bức tường đen gọi là mù lòa, cô phát tỏa ra một thứ hào quang. Cô không trông thấy mặt trời bên ngoài, nhưng mọi người lại nhìn thấy trong cô có một tâm hồn ».